Thám Tử Thiên Minh – Một vụ án bí ẩn – Chương VII – Phần I

Phần I – Chương VII – Một vụ án bí ẩn

Liên hoàn án – Truyện Thám Tử Thiên Minh

Đêm tàn nhanh chóng qua đi, hoa tươi nở rộ mỗi mùa xuân sang. Hoàng tỉnh giấc trong khi người con gái đêm qua còn đang mê mệt ngủ thiếp đi, luyện võ từ bé mà tráng kiện là đương nhiên chưa kể…..cô gái đó còn trinh. Trên nền ga trắng của chiếc giường có những vệt nghìn vàng của người con gái nhưng sau đêm qua đã chính thức thành đàn bà rồi. Hoàng vỗ vỗ đầu miệng lẩm bẩm chửi thề “Thôi chết cha hỏng hỏng hết cmnr”.

Trên giường một người phụ nữ xinh đẹp rạng ngời, minh sơn thuỷ tú, phong cảnh hữu tình, có mây có nước, lòng anh lại rạo rực, khẽ nằm xuống Hoàng ôm lấy cô ta, môi anh lần tìm bờ môi ngọt ngào của cô gái. Nàng khẽ cựa quậy đôi mắt đỏ đỏ ai oán nhìn anh, Hoàng chợt giật mình dừng ngay hành động đang định thực hiện, cô gái rúc vào lòng anh nức nở.

– Em còn đau lắm! Lần đầu của người ta mà anh chẳng thương hoa tiếc ngọc gì. Huhu.

Mịa kiếp tưởng bọn này chỉ dẫn gái điếm về dụ hoặc mình thôi chứ ai ngờ, thâm và nham hiểm quá, kiểu này giờ dứt ra sao? Ôm một người đẹp trong tay mà cảm giác như đang ôm một con nhím lông cắm đầy mình đau nhức, nhổ cũng chết mà không nhổ lông càng ngày cắm càng sâu. Phù. Đang không biết xử lý ra sao thì bỗng có tiếng gõ cửa, anh cuống cuồng mặc quần áo còn cô gái đau quá máu vẫn vấn vương nơi ấy không mặc nổi quần, Hoàng xong nên phải giúp cô, nàng thỏ thẻ vào tai anh “Em tên Yến”. Uh anh đáp nhẹ rồi bước ra mở cửa, một gã gầy nhom đứng ngoài đưa tay ra lễ lên tiếng:

– Đại ca. Ông chủ bảo bọn em chuyển lời tới anh.

– Nói. Hoàng cứ ngỡ hắn sẽ đi vào nhưng hắn không có lệnh của anh nên chỉ đứng ngoài ghé sát tai thì thầm:

– Ông nói 9h……Hoàng nhăn mặt rồi lại giãn ra.

Anh nằm trong phòng cùng Yến mãi tới khi mặt trời đã lên cao, ánh sáng dọi vào phòng hắt những vệt nắng lên ô cửa sổ, Hoàng nhìn đồng hồ đã 10h 20p nhưng chưa ai gọi anh. Yến đang ôm chặt lấy anh, Hoàng cảm nhận cô gái này thực sự yêu mình chứ không đơn thuần là cái bẫy có phải đây là tình yêu thiên lôi trong truyền thuyết???

11h37p ở nơi nào mà thám tử tư Hoàng không xác định được, công cuộc của một người đàn ông đang thực hiện, Yến đang rên xiết trong niềm hạnh phúc ái ân thì ngoài cửa có tiếng gọi thất thanh của một tên nào đó.

– Đại ca, đại ca….Rầm rầm rầm tiếng đập cửa vang lên. Hoàng mặc tạm chiếc quần, vỗ về cô gái “Mèo ngoan, ở đây đợi anh.”

– Có chuyện gì hớt hải? Hoàng hất hàm hỏi tên thanh niên đang thở phì phò.

– Đại..đại..ca  bên cạnh có thằng khiêu khích anh em manh động lỡ tay đánh chết nó rồi, chắc là công an đang tới. Anh mau đi đi kẻo rắc rối.

– Phoác. Thám tử tư cũng phải tránh công an mà giờ đi làm XH đen càng phải trốn. Hoàng chạy vào trong khoác tạm quần áo,Yến cũng vội vã mặc y phục cho mình, tất cả lao ra ngoài. 2 chiếc oto đang chờ sẵn rồi vụt đi dưới ánh nắng….một buổi trưa của máu và những cái án mạng.