Thám tử tư và những cuộc nhậu như cơm bữa

Tôi gặp và quen anh Hùng tại một quán nhậu ở quận 9, vóc người nhỏ đôi mắt sáng tinh anh, anh cười tươi lúc tôi bắt chuyện. Sau vài ba chục lượt lúc tôi đã cảm giác choáng váng thì mới biết nghề nghiệp Hùng đang làm là một thám tử tư của hãng thám tử Thiên Minh nổi tiếng đất Sài Gòn. Anh nói coi trọng tôi lắm mới tiết lộ thân phận cho chú biết chứ nghề anh là bí mật ghê lắm, có những người ngồi với nhau nửa đời người nhưng chẳng hiểu và thân thuộc như cuộc gặp gỡ của anh em mình.



Rượu vào lời ra chúng ta là tri kỷ anh mới tâm sự cho tôi nghe về tính chất công việc nhưng tuyệt nhiên khi tôi hỏi anh đang điều tra vụ gì thì Hùng không nói, tôi ngồi đôi mắt lim dim mờ đục châm nhẹ điếu thuốc trên môi. Hùng kể về những tháng ngày lang thang trên phố để theo dõi điều tra về một cặp tình nhân ngoại tình, anh theo dõi cả nửa ngày thì phát hiện ra đối tượng mình theo dõi lại là chị dâu của mình. Đúng là trớ trêu, anh buồn vì chị dâu một thì thương ông anh mười, chuốc lấy những chén chua cay sầu, anh đi ra một quán rượu ven đường nhậu say bí tỷ mới về nhà nói cho anh trai.

thám tử tư
thám tử tư

Cuộc đời anh là những ngày dài chìm trong nhậu nhẹt, liên hoan, anh em đồng nghiệp gặp gỡ, thành công trong vụ nào đó, những chuyện buồn cuộc sống anh cũng đi nhậu. Cô đơn, nghề thám tử tư là rất ít khi như trong tiểu thuyết trinh thám có bạn đồng hành kiểu như Waston với Sherlock Homles đâu. Thứ nhất là do tính chất công việc cần bí mật tuyệt đối thường thì mỗi thám tử sẽ phụ trách một vụ từ văn phòng. Thứ hai do ở Việt Nam thám tử tư là một nghề không được pháp luật bảo vệ đi nhiều người thường gây sự chú ý của mọi người cũng như đối tượng điều tra. Thứ ba lý do quan trọng nhất là có người thì mình sẽ nảy sinh sự lệ thuộc vào người kia, không nỗ lực hết mình để phát triển kỹ năng thám tử được.



Mỗi điều Hùng nói thấm vào tai tôi làm tôi có những nhận ra nhiều thứ mà tôi chưa bao giờ biết về nghề thám tử tư, tôi quay qua nhìn Hùng thấy anh vẫn đều đều tự xử bằng những ly rượu đầy. Tửu lượng ghê quá, đúng là tháng ngày chìm trong rượu đã huấn luyện Hùng trở thành một thần cồn đích thực. Tôi lảo đảo bước ra khỏi quán trước khi đi vẫn nhớ cái hẹn của Hùng về một bữa nhậu 2 ngày tới, tôi say rồi…..